You are currently browsing the category archive for the 'Linh tinh' category.

Tối qua đổi hướng giường nằm, vì hướng cũ làm nhức đầu & khó ngủ, kết quả là vẫn không khá hơn mấy.

Sáng sớm ngủ dậy thấy hơi choáng. Quên kéo màn nên cả khung cửa sổ rực sáng đập lên mắt, chói lòa. Chợt đưa tay lên che mắt như một phản ứng, ngay khe nhỏ giữa các ngón tay ửng lên màu đỏ rực, là máu hay lớp da thịt mỏng manh hơi bày trước ánh sáng? Hé tay ra một tí, ánh sáng rực rỡ lan dần…

Cuối cùng thì khủng hoảng kinh tế cũng ảnh hưởng đến mình. Mới hôm trước nghe anh MinhLH nói sẽ không có chuyện công ty cắt giảm nhân sự, qua hôm sau nhận hung tin G0 & G3 bị “cut”. Vậy là thất nghiệp, về nhà cho mẹ nuôi.

Mới hôm trước tưởng không có gì, tưởng sẽ bình yên mãi…

Cuối năm nhiều việc xảy ra quá… Chắc đành đổ thừa cho “tam tai”!

Kết quả của 3 bữa liền làm việc quần quật, làm luôn cả ngày T7 là đây:

Và một ngày Chủ Nhật nằm lăn lóc bệnh, không ai thèm hỏi thăm…

Mọi người ủng hộ Zing mkool nhé ;)

Chuyện xảy ra hơn một năm rồi nhưng mình không thể nào quên được.

Có lẽ vì trước đây mình đã bị một lần, rồi lại tiếp tục… như một quy luật, phàm là con người thì khó tránh khỏi…

Nguyên nhân chính, có lẽ là lòng tin bị tổn thương, là lòng tin vào lòng người.

Cảm giác lúc đó mình còn nhớ rõ từng chút một, mặc dù rất muốn quên nhưng không thể nào, từng câu, từng chữ, từng lời nói, từng hành động…

Cảm giác không còn tin tưởng ai hết rất khó chịu, nhưng lòng tin không phải bức tường, đập đổ rồi xây lại…

Nhìn xung quanh thấy cái gì cũng đáng chán.

Không nói nhiều. Có một cái blog đã bị xóa vì nói quá nhiều rồi, không muốn xóa cái này tiếp nữa. Mà hài, tự nhiên blog cá nhân mình lại phải xóa vì có người khác đọc! Xóa xong cũng không thấy người ý kiến nói gì, chắc không cần đọc những dòng đó?

Bullshit!!!

Nothing to say…

Mới nghe một người bạn kể chuyện về một ca mổ trong bệnh viện Từ Dũ. Người mẹ bị thuyên tắc ối, bác sỹ đứng mổ phải quyết định trong tíc tắc, vì nếu không kịp thì sẽ chết cả mẹ lẫn con. Cách duy nhất là phải mổ sống mới có thể cứu đứa bé, người mẹ chắc chắn sẽ phải ra đi… chị sẽ phải chịu một lúc rất nhiều cơn đau, và không hề biết mình sẽ không thể nhìn mặt con. May mắn, đứa bé đã được cứu sống, người mẹ qua đời ngay khi em được bác sỹ đỡ ra khỏi bụng mẹ.

Vị bác sỹ ra khỏi phòng mổ, tâm trạng vẫn còn cực kì căng thẳng. Bà đi nhanh đến thang máy lên phòng nghỉ, có một bệnh nhân đang đứng đó. Bà nhanh chân bước vào, cơn mệt mỏi đang ập đến.

- Bác sỹ lên tầng mấy? – Người bệnh nhân hỏi.

- Tầng 3 – Bà nhỏ giọng trả lời.

Cô nhanh chóng bấm nút lên tầng 3 giúp bà.

- Cảm ơn cô.

- Dạ không có gì, em cảm ơn bác sỹ mới đúng.

Bà thoáng ngỡ ngàng, lúc này bà mới để ý nhìn sang cô gái và bàng hoàng nhận ra khuôn mặt người mẹ trong ca mổ vừa rồi. Bà quay mặt đi, không dám nhìn sang nữa. Thang máy dừng ở tầng 2, một cô hộ lý đứng chờ sẵn. Vị bác sỹ khẽ giọng hỏi:

- Cô có thấy ai đứng cạnh tôi không?

- Dạ không!

Vị bác sỹ ngất xỉu…

(Xem thêm về thuyên tắc ối tại đây)

Đây là một câu chuyện hoàn toàn có thật. Có thể do vị bác sỹ vì quá căng thẳng mà tưởng tượng ra. Nhưng nghe xong cảm thấy phục bác sỹ ghê gớm. Công việc cứu người không phải đơn giản, tràn ngập những căng thẳng. Phải chứng kiến bệnh nhân mất ngay trước mắt mình, áp lực quá lớn. Cảm ơn bản lĩnh của vị bác sỹ đó, nhờ vậy đứa bé đã được sống.

Thương người mẹ. Mình hiểu cảm giác mong chờ con từng ngày của người mẹ. Em ơi, cố gắng sống thật tốt nhé!

Tớ đi làm vì cái gì -> yêu thích.

Nhưng tớ sống bằng cái gì -> tiền => Tớ đi làm để làm gì -> lãnh lương!

Thế thì người khác đi làm vì cái gì -> vì tiền, giống tớ! Thế nên tớ không thể nhờ người khác làm không công cho mình.

Mà tớ lại không có nhiều tiền. Mà tớ thì rất cần người giúp tớ.

Nên tớ sẽ trả lương, không nhiều. Nên tớ sẽ không yêu cầu phải làm nhiều quá.

Túm lại, vấn đề của hôm nay là: tớ chuẩn bị trình làng một website mới, một trang tin tức thôi. Vù lê vu lên thì là một “cổng thông tin cá tính dành cho teen và hơn teen một tẹo”. Có bạn bè nào muốn giúp tớ không? Công việc chính là ngồi đọc tin tức online và copy về website mới những bài đúng tiêu chí.

Còn một vấn đề nữa là: tớ cần những bạn muốn “khoe” cá tính của mình, đừng nâng hai chữ đó lên một tầm cao mới nhé, đơn giản chỉ là tính cách của bạn thôi. Bạn có dám sống với chính mình bằng slogan “I AM ME”?

Thui, hết rùi. À, khoe hàng tẹo -> http://www.livemylife.info -> nếu bạn tò mò website mới của tớ là gì. Thích lắm nhé, lấy TÔI làm trung tâm, ta có cả thế giới!

Mạng xã hội ở Việt Nam đang phát triển một cách ồ ạt, vô hình chung do sự ôm đồm của nhà cung cấp dịch vụ mà tự đánh mất đi định hướng của chính mình. Tổng quan mà nói có 4 loại mạng xã hội:

Ego centrics. Lấy cái TÔI làm trung tâm. Mọi thứ hiển hiện trên trang cá nhân chỉ nhằm mục đích “show off” cho mọi người biết tôi là ai, tôi giữ vị trí như thế nào. Điển hình nhất là MySpace.

Relation centric. Lấy mối quan hệ làm trung tâm. Kết nối với càng nhiều người càng tốt. Trang cá nhân nhằm mục đích cho mọi người biết tôi đang làm gì, bạn bè tôi làm việc đó như thế nào… Điển hình nhất là Facebook.

Content centric. Lấy nội dung làm trung tâm. Mạng content centric có thể xem như một blogging platform. Trang cá nhân yêu cầu dễ đọc. Điển hình nhất là My Opera, WordPress, Blogger.

Professional centric. Lấy quan hệ công việc làm trung tâm. Điển hình là LinkedIn.

Ngoài ra còn nhiều loại mạng “lai” giữa các loại trên như Y360, Mash

Mạng xã hội ở VN nhìn chung chỉ có lợi thế đường truyền, ngoài ra không có đột phá gì khác. Hầu hết chỉ toàn “copy cat” một mô hình mạng xã hội khác. Vì vậy khả năng kết nối kém. Giả sử anh làm một mạng content centric thì ok, vì content centric không cần care các kết nối bạn bè. Nhưng nếu làm relation centric hay ego centric, khả năng kết nối không cao. Vô hình chung người dùng phải chịu thiệt thòi về khả năng mở rộng kết nối, “key feature” của mạng xã hội, chỉ để đổi lấy tốc độ mạng cao hơn.

Muốn thu hút người dùng buộc lòng phải có những “outstanding feature”, nghĩa là phải có những hướng đi khác lạ. Ở VN thì nhà nhà làm, người người làm nhưng làm không tới. Cơ bản là vì cái quan trọng nhất, làm như thế nào, vẫn chưa được chú ý.

Tạo blog xong không biết viết gì hết!

Status

Muốn quên càng nhớ :(

Quotable Quotes

"Ngòi bút có lương tâm"

 

Tháng Mười Một 2009
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Tháng 1    
 1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
30  

Phản hồi gần đây

erakid trong bài The Incredible Hulk (2008…
www trong bài The Incredible Hulk (2008…
Only U trong bài Bực!!!
Only U trong bài Tiền
erakid trong bài Tiền

Flickr Photos

msenses-022

msenses-021

msenses-020

msenses-019

More Photos

Blog Stats

  • 495 hits
site statistics